Bậc cha mẹ muốn điều khiển con cái không hiểu được rằng “Con là con người khác với mình”

Discussion in 'Kinh Nghiệm Cuộc Sống' started by Phương, Feb 4, 2020.

  1. Phương

    Phương Member

    Chúng ta thường nghe rằng: “Cha mẹ và con cái là những nhân cách khác nhau. Dù là trẻ con cũng cần phải được tôn trọng như một cá nhân độc lập.” Tôi nghĩ rằng trong lòng mọi người đều hiểu rõ câu nói này. Nhưng cũng theo kinh nghiệm làm tư vấn tâm lí lâu năm của mình, tôi lại thấy rằng có nhiều bậc cha mẹ lại hành động như trẻ con.

    “Con cái sẽ trưởng thành như mong muốn của cha mẹ”

    “Con cái nên thực hiện điều cha mẹ mong muốn”

    “Con cái cần làm theo ước nguyện của cha mẹ”…

    Dù mức độ khác nhau nhưng nhiều người sẽ có suy nghĩ như thế này đúng không? Điều này gây hại cho con vô cùng. Thế nhưng không có nhiều cha mẹ nhận ra điều đó, bởi những đứa trẻ này luôn nghe lời cha mẹ, mà phần lớn lại là những trường hợp trẻ ưu tú.

    Tôi sẽ giới thiệu ví dụ cụ thể: Em An mà tôi đã từng tư vấn trước đây lại quay lại chỗ tôi khi ngoài 20 tuổi. Đây là một thanh niên đã tự nhốt mình trong phòng suốt 7-8 năm trời, từ thời cấp II cho tới thời điểm đó. An đã đỗ một trường cấp II rất nổi tiếng, nhưng chỉ mới đi học được một thời gian đã nghỉ. Với một người con luôn là niềm tự hào của gia đình như An, đây quả là chuyện sét đánh ngang tai đối với mẹ em. Bà không thể hiểu nổi tại sao lại ra nông nỗi này.

    Đối với người mẹ, An luôn là đứa con ngoan biết vâng lời, “làm điều cha mẹ muốn”. Nhưng đối với An, đó chỉ đơn giản là sự vâng lời. Đến khi vào cấp II, em không thể tìm được điểm tựa thực sự. Đó chính là vấn đề tâm lí kéo dài trong nhiều năm của An.

    Trong cuốn sách “Nếu cha mẹ bạn có tính kiểm soát: Cách để xoa dịu quá khứ và tìm chỗ đứng trong cuộc sống”, Dan Neuharth đã viết:

    “Cái giá phải trả cho sự kiểm soát không lành mạnh, kiểm soát quá mức thường kéo dài vô tận. Những đứa con có cha mẹ chỉ thích kiểm soát sẽ có khuynh hướng trầm cảm, bất an, thiếu cá tính, nghiện ngập, có những hành động tự ngược đãi bản thân, hủy hoại sức khỏe khi căng thẳng… Hơn nữa, có lẽ họ còn thiếu cảm giác trân trọng bản thân, hầu như không cảm thấy tự do thư thái, không hiểu rõ lẽ sống và khó có thể yêu được bản thân. Bên cạnh đó, do tiếp nhận những thói quen cũng như suy nghĩ bi quan từ cha mẹ trong vô thức mà có thể họ sẽ có khuynh hướng làm hỏng các mối quan hệ xã hội, không quyết đoán, chậm phát triển về mặt tinh thần cũng như cảm xúc…”

    Không chỉ riêng trường hợp của An, trong phạm vi hiểu biết của mình, tôi cũng thấy không ít trường hợp con cái rơi vào tình trạng rối loạn ăn uống, tự hủy hoại bản thân vì chịu sự can thiệp thô bạo từ cha mẹ. Nhưng không bậc cha mẹ nào trong số đó nhận ra rằng đó là lỗi của mình. Mẹ của An ban đầu cũng vậy. Khi An bắt đầu không đến trường, mẹ cậu “cảm thấy giống như chính mình bị phủ nhận”. Những vị phụ huynh bắt con cái phải làm theo điều mình muốn mỗi khi con cái không theo, dù chỉ một chút, cũng sẽ coi chuyện đó như bản thân họ bị phủ nhận.

    Sau khi điều trị tâm lí, An vào cấp III năm 23 tuổi, sau đó còn đỗ vào một trường đại học danh tiếng. Hiện nay cậu đã đi làm. Còn mẹ cậu cũng tự tìm được điều mình muốn làm, vui vẻ với cuộc sống hàng ngày. Tìm kiếm lẽ sống cho riêng mình, không phụ thuộc vào con nhưng vẫn hỗ trợ nếu thấy con cần. Đó chính là niềm tin hiện tại của người mẹ.
     

Share This Page