Ranh giới giữa trái ngọt hay thuốc độc từ tình cảm của cha mẹ

Discussion in 'Kinh Nghiệm Cuộc Sống' started by Phương, Jan 17, 2020.

  1. Phương

    Phương Member

    Vì mình đã không được cho học, cho làm những thứ mình muốn, nên ít nhất mình sẽ cố hết sức cho con học và làm điều con muốn ! Vì mình không được ăn diện nên mình muốn con được mặc đẹp! Vì mình không có phòng riêng nên mình sẽ cho con! vv...
    Đã là cha mẹ, chắc ai cũng hiểu cảm giác này.
    "Ít nhất phải cho con làm điều con thích", "Muốn cho con ăn mặc tử tế", "Cho con phòng riêng"...-nửa vế sau này là tốt. Tuy nhiên, thứ gắn liền đằng trước nó là vì "Vì mình không được" lại hơi có vấn đề.
    Ví dụ: đối với việc học hay ăn mặc, bạn có đặt mình vào vị trí của con để nghĩ không? Nếu bạn thực sự hiểu tình trạng hiện tại, suy nghĩ, mong muốn của con, hành động của bạn sẽ trở thành chất dinh dưỡng, thành vitamin cho con phát triển lành mạnh.
    Nhưng nếu chụp lên phạm trù đó cụm từ "cha mẹ" hay "bản thân" thì sẽ ra sao? Khi đó, "dành cho con" không phải chỉ để thỏa mãn những điều chính bản thân đã không đạt được nên bù vào cho con thôi hay sao? "Dành cho con" như vậy chỉ là dành cho bản thân cha mẹ mà thôi.
    Trong trường hợp này, có bao giờ bạn cảm thấy những điều bạn nghĩ là dành cho con đôi khi lại trở thành thuốc độc ảnh hưởng xấu tới con không? Nhưng trong hầu hết các trường hợp, các bậc cha mẹ này lại thường không cho rằng việc mình đang làm là có hại.
    Việc bạn đang "làm cho con" có thực sự vì bạn hiểu tâm trạng của con và lựa chọn từ góc nhìn của con không? Hãy thử xem xét kĩ lại một lần nữa nhé!
     

Share This Page